Lựa chọn cấp thiết của ngành giao thông sau vụ tai nạn t.h.ả.m k.h.ố.c?

Lựa chọn cấp thiết của ngành giao thông sau vụ tai nạn t.h.ả.m k.h.ố.c?

Trong năm 2018, có lẽ người dân cả nước phải rùng mình khi biết có đến 18.700 vụ tai nạn giao thông đã xảy ra, làm chết hơn 8.200 người và bị thương khoảng 14.800 người. Chưa tính đâu xa, chỉ trong 4 ngày nghỉ Tết dương lịch đã có 110 người tử vong vì tai nạn giao thông. Con số thương vong khủng khiếp hơn cả chiến tranh từ ngày này sang tháng nọ, làm chết không biết bao nhiêu người mà kể. Không loại trừ một ai, đó có thể là một cô giáo đang dừng lại bên đường nghe điện thoại, một bác sĩ bật đèn xi nhan xin sang đường, một cụ già đang đi bộ, một học sinh đang đạp xe đi học về, một em bé tinh nghịch giãy khỏi vòng tay ba mẹ rồi lao ra đường hay người đồng nghiệp tối qua còn nâng ly kề chén,… Thậm chí sau khi xem clip này, bạn hoặc người thân của mình cũng có thể trở thành nạn nhân tiếp theo của tai nạn giao thông.

Nếu như trước đây cải cách giáo dục được xem là quốc sách hàng đầu thì theo tình hình hiện nay, tai nạn giao thông là một vấn đề càng cần được giải quyết cấp bách và quyết liệt hơn cả giáo dục. Bởi đằng sau đó là cả hàng chục ngàn gia đình táng tóc, đau thương, mất đi người trụ cột, ảnh hưởng đến cả một thế hệ con cái. Rồi chính bản thân chúng ta cũng sống nơm nớp trong nỗi sợ, bất an về một ngày nào đó người thân yêu của mình sẽ ra đi vì tai nạn giao thông.

 

Sau vụ tai nạn kinh hoàng giữa xe container và xe máy tại Long An khiến 4 người tử vong và 18 người bị thương, chúng ta chỉ nhìn thấy báo chí giật tít, câu like, hút view; dư luận tiếc thương, đau buồn, cầu nguyện nhưng được bao nhiêu bài báo, bao nhiêu người nói về trách nhiệm? Có bao nhiêu kế sách được đưa ra để giảm thiểu tai nạn giao thông? Hay chỉ vài giải pháp mang tính lý thuyết đại loại như nâng cao ý thức người tham gia giao thông, cải thiện đường sá, không cho xe có trọng tải lớn đi thành phố trong giờ cao điểm?

 

Ở các nước phát triển như Nhật Bản, Đức, Pháp, Singapore,… chúng ta nhận thấy họ có hệ thống giao thông rất tiên tiến và hiện đại, điển hình nhất là khâu quy hoạch, phân làn xe và đầu tư trang thiết bị đèn giao thông, camera phát hiện vi phạm. Nếu phân làn xe rõ ràng bằng con lươn, dải phân cách thì dù tài xế say rượu, giật mình mất lái, đứt phanh thì cũng sẽ hạn chế được tối đa thương vong, thậm chí xe lớn muốn đâm sang làn đường xe nhỏ cũng không được.

 

Tai nạn thương tâm vừa xảy ra, Chủ tịch UBND huyện Bến Lức Trần Văn Tươi, những cá nhân quản lý đô thị tại đây cũng không tránh khỏi phần trách nhiệm của mình. Bởi chính họ vẫn coi thường an toàn của người tham giao thông và làm chưa hết trách nhiệm của mình. Nếu như hệ thống chính quyền, luật pháp và cơ sở hạ tầng của Việt Nam được tổ chức quy củ, cán bộ công chức địa phương có tâm nghiên cứu, đề xuất chính sách mới, hiệu quả để hình thành Luật như ở Singapore thì nước ta sẽ hạn chế được tiêu cực, mất mất biết bao nhiêu. Người dân cũng sẽ có một môi trường sống gọn gàng, an toàn và văn minh hơn hiện tại rất nhiều lần. Và chẳng phải đó cũng là mong mỏi bấy lâu của người đứng đầu Chính phủ kiến tạo? Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã từng nhấn mạnh nội dung phát triển hạ tầng giao thông trong Nghị quyết 13-NQ/TƯ về xây dựng kết cấu hạ tầng đồng bộ vì vậy chẳng có lý do gì cán bộ, lãnh đạo địa phương dửng dưng, không làm.

 

Xin hãy lựa chọn điều đúng, điều có trách nhiệm cần làm để tránh những định mệnh không thể lựa chọn như trong tai nạn thảm khốc ở Long An vừa qua.

 

Bình luận