Có khi vết thương không chảy máu mới là đau nhất

Có khi vết thương không chảy máu mới là đau nhất

Có khi vết thương không chảy máu mới là đau nhất

Bàn thờ, bài vị của anh Thao Văn Súa, Trưởng Công an xã Nhi Sơn, huyện Mường Lát, tỉnh Thanh Hóa nghi ngút khói hương và những giọt nước mắt ngậm ngùi của người mẹ, người thân, láng giềng đến viếng. Trong lúc gõ cửa từng nhà kêu gọi dân chạy lũ, giúp dân chống lũ anh Thao Văn Súa đã ra đi vĩnh viễn không về nữa. Đồng đội tìm thấy anh trong đóng đất bùn vùi lấp, rồi đưa thi thể anh về nhà – những hình ảnh ấy khiến cho người ta đau quay quắt 

Tháng 7 mưa ngâu, Vu lan mùa báo hiếu, có hạt mưa nào nặng trĩu, sầu thương bằng cảnh mẹ già tóc bạc tiễn trẻ đầu xanh!

Không phải là cảnh: “Mẹ già bịn rịn áo nâu. Vui đàn con ở rừng sâu mới về”. Mà đây là hình ảnh người mẹ nén đau thương, đón con về: “Lúc con đi không ai đưa tiễn. Lúc con về bảy, tám người khiêng”.

Con ra đi vĩnh viễn trong trận mưa lũ! Thân thể con vùi sâu trong lòng đất, đá. Đồng đội đưa con về làm tang lễ, nhưng nơi con về chẳng phải nhà mình. Nhà mình còn đâu, lũ dữ đã cuốn nhà mình và đem con đi mất.

Con ra đi, hoàn thành sứ mệnh của một người chiến sĩ với nhân dân, nhưng với người mẹ mất con - dù là vì lý do gì đi chăng nữa, nỗi đau này làm sao nguôi ngoai trong ngày một, ngày hai!

Với bất kỳ người mẹ nào, dù là giàu sang hay nghèo khó, nỗi đau mất con đều như nhau cả. Vì đó là đứa con do mẹ mang nặng, đứt ruột mới đẻ ra. Trong hoàn cảnh này, càng thấm và hiểu câu :

“Không phải vết thương nào chảy máu cũng đều đau. Có đôi khi vết thương không nhìn thấy máu mới thực sự là vết thương đau nhất”

 

Bình luận